Mình đã từng sống dưới cái bóng của chị gái

cái bóng quá lớn của chị gái làm mình trở nên tự ti, mặc cảm với bản thân

Khi mình núp sau cái bóng của người khác (ảnh minh họa)

Mình có một người chị gái hơn mình 2 tuổi. Mình còn nhớ ngày chị gái mình học lớp 3, mẹ cho chị đi học thêm tiếng Anh của một thầy giáo đã già và chị mình như tìm được tình yêu tiếng Anh từ đó. Về nhà, chị khoe với mình, với bố mẹ về việc chị yêu thích tiếng Anh như thế nào. Từ đó, chị học tiếng Anh với một tình yêu lớn. Chị học thêm rất nhiều chỗ. Nhà mình ở quê, chị muốn đi học ở trung tâm tiếng Anh ở Hà Nội để phát triển thêm, mẹ mình cũng chịu khó đưa đi đón về, chẳng quản ngại vất vả. Đền đáp lại công lao vất vả của mẹ thì chị gái mình cũng đạt được nhiều thành tích về tiếng Anh. Mẹ mình tự hào lắm, gặp ai mẹ cũng khoe về con gái mẹ ngoan ngoãn, học giỏi như thế nào.

Mình cũng giống mẹ, cũng tự hào về chị gái mình. Nhưng, nỗi buồn trong mình có lẽ nhiều hơn. Mình luôn cảm thấy tự ti, gánh nặng khi chị gái mình quá giỏi còn mình thì không. Mẹ cũng đặt nhiều hy vọng ở mình, cũng muốn mình học giỏi tiếng Anh. Mẹ tìm thầy cô dạy tốt cho mình đi học thêm. Từ cấp 1 đến cấp 3 phải nói mình đi học thêm tiếng Anh cực nhiều. Và đi học lắm như thế, làm bài tập nhiều thì mình cũng giỏi hơn bạn bè trong lớp. Nhưng khi so với những đứa thật sự yêu thích tiếng Anh và đặc biệt là chị gái mình thì mình chẳng là gì cả, thành tích tiếng Anh của mình chẳng có gì ngoài cái điểm phẩy cao trên lớp.

Vậy tại sao mình không thể giỏi, không thể bứt phá bước qua cái bóng quá lớn của chị gái? Câu trả lời có lẽ tiếng Anh không phải niềm yêu thích của mình.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi mình đi học đại học

Mình là một đứa con gái ham mê vẽ vời linh tinh dù khả năng sáng tạo có hơi hạn chế. Nhưng chính cái ham mê đó đã đưa mình đến với Nhật Bản. Mình yêu say đắm những thước phim hoạt hình anime và những bức vẽ của nghệ sĩ Nhật. Mình không biết tại sao những người họa sĩ có thể thổi hồn nước Nhật vào trong phim và tranh đẹp đến nao lòng như vậy. Mình không thể ngồi cả tiếng đồng hồ để giải đống bài tập toán nhưng mình có thể dành ra hàng giờ để ngồi ngắm nghía và vẽ lại các nhân vật anime hay cảnh thiên nhiên Nhật Bản xinh đẹp. Cứ thế cho đến tận bây giờ, mình vẫn luôn ấp ủ mong ước một ngày được đặt chân tới xứ sở Mặt Trời mọc.

vẽ chì cô gái đội mũ đang ôm chú chó mô phỏng từ nghệ sĩ Hyori

Mình thích vẽ vời (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Nhưng đam mê này mình lại chỉ giữ làm của riêng, chẳng chia sẻ nó cho ai cả. Mình không dám nói chuyện với bố mẹ về việc mình muốn đi học tiếng Nhật, muốn một ngày nào đó được trải nghiệm thực tế quá trình người Nhật làm ra một bộ anime. Mình cứ mãi im lặng và đi theo cái định hướng bố mẹ vẽ ra cho mình. Mình im lặng, không lên tiếng để chạy theo đam mê của mình có lẽ một phần do câu nói mẹ nói với mình năm lớp 10, rằng: “Học không lo học, suốt ngày vẽ vời! Từ giờ đừng có vẽ vời gì nữa nhé!” Vì mình không muốn làm mẹ thất vọng lần nào nữa nên mình cố gắng dẹp đam mê sang một bên và tập trung vào học.

Những tưởng, mình sẽ phớt lờ được cái sở thích ấy. Nhưng không, lên đại học, cuộc sống sinh viên tự do, năng động, đầy trải nghiệm và nhiệt huyết đã làm mình không thể kìm nén đam mê được nữa. Mình lấy hết can đảm quyết tâm nói chuyện với mẹ về việc mình muốn đi học một ngôn ngữ mới, không phải là tiếng Anh. Và điều bất ngờ đã xảy ra. Mẹ mình cười và nói: “Con thích học gì thì cứ học, bố mẹ tôn trọng và ủng hộ quyết định của con. Nhưng con phải luôn cố gắng! Đừng có thấy khó mà ngại!”

Mình “mừng rơi nước mắt” và tự hỏi tại sao không nói ra sớm hơn, tại sao lại phải lo sợ mẹ sẽ phản đối, sẽ thất vọng về mình.

Thế là, mình được đi học tiếng Nhật. Việc đi học tiếng này giống như một bước đệm làm hành trang để một ngày nào đó sẽ giúp mình có thể bật thật xa và chạm tay được vào ước mơ cất giấu bấy lâu nay của mình vậy.

Khi tiếng Nhật không đơn giản là hành trang nữa mà còn giúp mình trở nên “đặc biệt”

Mình đã thoát ra khỏi cái bóng của chị gái mình và tự tạo cho mình một cái gì đó đặc biệt, khác mọi người. Mình không còn phải lo lắng về việc mình giống ai, mình đang bắt chước ai và cũng không còn cảm thấy bị gánh nặng như trước nữa vì mình biết mỗi người sẽ có một sở thích, một niềm đam mê riêng và một sở trường riêng.

vẽ chì cô gái người Nhật tóc ngắn ngang vai

(Ảnh do nhân vật cung cấp)

Bây giờ mình đã có thể tự tin để nói chuyện với bố mẹ về những nguyện vọng, những dự định của bản thân, về việc mình thích làm gì và không thích làm gì. Như thế, bố mẹ sẽ hiểu mình hơn, đồng cảm với mình nhiều hơn và bản thân mình cũng cảm thấy “dễ thở”, thoải mái, tự do hơn phần nào nhỉ.

Chuyện mình cảm thấy tự ti, cảm thấy bị mang ra so sánh với chị gái đã từng là nỗi sợ của mình nhưng ở hiện tại, mình đã nghĩ thoáng hơn, không để những suy nghĩ ngớ ngẩn chi phối nữa. Mình tự cảm thấy mình của hiện tại đã rất khác so với mình của những năm cấp 2, cấp 3 – không dám nói ra suy nghĩ của mình vì sợ làm bố mẹ buồn, thất vọng về mình.

Khi cảm thấy thân bản thân mình không thích thì không nên cố bám víu, theo đuổi nữa. Chính mình mới là người tạo ra sự khác biệt cho mình mà. Và tuổi trẻ là trải nghiệm thì mình cứ đi, thử và theo đuổi cái mình muốn thôi, sao phải lo lắng về việc người khác nghĩ gì làm chi. Dù mình có phạm sai lầm thì mình nghĩ mình vẫn ổn vì mình vẫn có thanh xuân để trải nghiệm mà.

trải nghiệm cuộc sống

Thanh xuân cho phép mình được thử (ảnh minh họa)

 


BOX THÔNG TIN

Với phương pháp học đột phá giúp người mới bắt đầu học tiếng Nhật hiệu quả và dễ dàng hơn, Akira là một trong những trung tâm tiếng Nhật uy tín và được yêu thích nhất tại Hà Nội.

Đội ngũ giảng viên Việt và Nhật có chuyên môn và giàu kinh nghiệm giảng dạy, học viên tại Akira được tiếp nhận và vận dụng, thực hành kiến thức liên tục. Mỗi học viên đều được theo dõi kết quả học tập và hỗ trợ kịp thời, phụ đạo miễn phí ngay khi gặp khó khăn. Akira cũng là đơn vị giảng dạy tiếng Nhật tiên phong đưa vào sử dụng hệ thống học Online tương thích với chương trình học trên lớp, giúp học viên tối đa thời gian tiếp xúc và hiệu quả học tiếng Nhật.